NHẬT KÝ GIA NAM - PHẦN 2: PHÁT BỆNH

Bệnh ung thư thường được phát hiện bằng những triệu chứng nào? Có biểu hiện gì trước đó không? Làm sao để phát hiện sớm bệnh ung thư?

Gia Nam Gia Nam
Xem các phần trước:
Nhật ký Gia Nam - phần 1: Dẫn truyện


Vua Gia Nam bị một cơn ác mộng lặp đi lặp lại ba đêm liên tục: Chàng mơ thấy chính chàng đội nón, chống gậy, mặc thường phục giản dị như một người hành khất, đi đến vách núi Tiềm Thức, lấy một mảnh đá từ túi bên trái, một mảnh nữa từ túi bên phải, ghép lại với nhau và đặt vào một cái hốc trên phiến đá bên dưới vách núi, rồi chàng đứng dậy điềm tĩnh bước tiếp, nét mặt không biến sắc, bờ môi không cử động, ánh mắt không vui buồn. Lần nào giấc mơ đó cũng khiến chàng bật dậy, nhễ nhại mồ hôi, mất hết thần sắc.
 
Hôm nay chàng quyết định sẽ đến vách núi Tiềm Thức một mình, nơi đây trở nên hoang  vu và lạnh lẽo từ khi TIỀM THỨC bị thiêu sống trước sự chứng kiến của toàn bộ người dân. Chàng vừa đứng nhìn những nét khắc cả ngàn năm tuổi trên vách núi vừa nhớ về giấc mơ của mình. Một lúc sau chàng bới lớp lá cây phủ dày dưới chân vách núi và thấy quả nhiên có một phiến đá vuông vức một cách tự nhiên, người ta đục ở giữa phiến đá một cái lỗ để đặt vào đó một mặt đá hình tròn to bằng bàn tay, nhưng một nửa mặt đá đã bị mất, chỉ còn lại một nửa, nó không phải là hình bán nguyệt, mà có hình một nửa của vòng tròn Âm-Dương, nó màu đen tuyền, trên mặt khắc một chữ: VÔ.
 
Chàng thầm nghĩ: “VÔ” nghĩa là không có, vậy nếu luận theo giấc mơ của chàng thì nửa mặt đá còn lại sẽ là chữ “CHỦ” (VÔ CHỦ - đất nước không có chủ), hoặc chữ “QUÂN” (VÔ QUÂN – đất nước không có vua), hoặc chữ “DANH” (VÔ DANH – chàng không còn danh tiếng),… và chàng quyết định phải tìm ra nửa còn lại để lý giải bí ẩn hãi hùng trong cơn ác mộng.
 
Vừa mang nửa mặt đá về cung Gia Nam đã thấy choáng váng trong đầu, toàn thân rệu rã, chân tay bủn rủn, bụng đau quằn quại. Chàng gọi BẢN NĂNG đến và kể cho ông ta nghe về cơn ác mộng và chuyến đi, rồi nhìn chằm chằm thẳng vào mắt ông ta và hỏi: “chữ còn lại có phải là chữ THỨC? vì VÔ-THỨC chính là tên thật của ông.”
 
“Không,” BẢN NĂNG cười nhạt, “Tôi và TIỀM THỨC không có ân oán gì với nhau cả, tôi không dính líu gì đến cái chết tức tưởi của ông ấy.”
 
“Vậy chữ đó là gì?”, Gia Nam vừa ôm bụng vừa gằn giọng trong cơn đau.
 
BẢN NĂNG rải từng chữ ra khỏi miệng bằng một giọng ôn tồn và chắc nịch: “Vách núi ấy, trước kia là nơi để các vị vua tế thần linh, cầu cho mưa thuận gió hòa. Cái phiến đá ấy, chính là bàn thờ tế thần. Hai chữ ấy, là hai chữ linh thiêng nhất của người Kogi. Từ khi TIỀM THỨC bị giết, chữ còn lại đã bị mất, một cách bí ẩn. Không biết, tại TIỀM THỨC chết, hay tại chữ thứ hai bị mất, mà kể từ đó vương quốc Kogi ngày càng loạn lạc. Hôm nay, Bệ Hạ được báo mộng phải đi tìm lại chữ ấy, thì vương quốc của chúng ta mới trở lại những ngày thái bình như trước kia.”
 
“Nhưng tại sao lúc đó ta lại trở thành một tên ăn mày? Tại sao?”
 
BẢN NĂNG đáp lại bằng một cái nhìn xa xăm như bao quát cả thiên hạ. Ông ta vốn nói rất nhiều và không bao giờ biết kiềm chế cảm xúc và suy nghĩ của mình. Đây là lần đầu tiên Gia Nam thấy BẢN NĂNG im lặng, và chàng chợt nhận ra sự im lặng từ một người bộc trực đáng sợ hơn ngàn vạn tiếng thét của người thường.
 
Cơn đau bụng càng dữ dội hơn, Gia Nam nhớ ra đã rất lâu rồi không gặp tù trưởng BỤNG, hẳn là bộ lạc của ông ta có chuyện chẳng lành, liền cho gọi BỤNG đến.
 
Tù trưởng BỤNG khệ nệ vác cái bụng to như người sắp đẻ, phần vì lớp mỡ phủ quá dày, phần vì ruột già của ông ta đã bị rệu rã phình to chứa đầy chất thải, phần vì ông ta luôn tự hào về một cái “bụng quan” như thế, nên khi ông ta đi cái bụng cứ hất lên hất xuống lắc qua lắc lại rất vênh váo như muốn thể hiện giùm thái độ của ông chủ. Gia Nam vừa thấy đã hỏi ngay: “Ta thấy rất mệt mỏi và đau bụng, vùng của ông có chuyện gì?”
 
“Bộ lạc của Thần đã phải chiến đấu với quân đột biến hàng chục năm nay và ngày càng bị mất thêm đất đai cùng lương thực vào tay chúng. Người dân vừa bị chúng cướp bóc, vừa ốm yếu bệnh tật vì thức ăn không hợp, không khí độc hại, nguồn nước ô nhiễm, nên không thể sản xuất lương thực cho toàn vương quốc. Cả nước đang thiếu ăn, bệnh tật và chìm trong nội chiến, vì vậy mà Bệ Hạ thấy mệt mỏi và đau bụng.”
 
Gia Nam lập tức triệu tập quần thần thiết triều.
 
Chàng không nhớ nổi lần cuối cùng thiết triều là khi nào vì chàng quá bận, nhưng chàng nhớ hồi đó các vị tù trưởng không bị xuống sắc một cách thê thảm như hôm nay: CHÂN và TAY phải nhờ người kiệu đến vì đã lâu ngày không vận động, từng đường gân xanh lè nổi rõ trên những tảng thịt bị nứt ra ở bắp chân khiến Gia Nam ngấy đến tận cổ; MIỆNG hớt hải chạy đến, vẫn đang nhai nhồm nhoàm, tay trái cầm một cây xúc xích, tay phải cầm một cái đùi gà rán; các vị tù trưởng khác cũng vậy, tất cả đều mệt mỏi, uể oải và thất thần.
 
Sau khi nghe mọi người bẩm báo tình hình tại đâu cũng thê thảm giống như bộ lạc của BỤNG, chàng đập bàn quát lớn: “Sao các ngươi không bẩm báo sớm?”
 
“Chúng thần đã cấp báo rất nhiều lần rồi!” tất cả đồng thanh nói.
 
Gia Nam liếc mắt lườm TRI THỨC như muốn hỏi nhưng không cần trả lời. Chàng không biết TRI THỨC đã tiêu hủy những tờ sớ đó, nhưng chàng thấy mình đã lỡ lời vì quả thực đã rất lâu chàng không thèm đọc những tờ sớ từ các vị tù trưởng mà bị cuốn vào những công việc mới mà TRI THỨC trình báo hàng ngày. Đó toàn là những công việc đối ngoại như: có một kỹ nghệ mới phát minh, có nên nhập khẩu về?; có một nước mới nổi, có nên thiết lập mối bang giao với họ?… TRI THỨC khiến chàng hiểu về những vương quốc khác còn hơn cả hiểu về chính vương quốc của chàng, và sự việc hôm nay là hậu quả của điều sai lầm đó. Đúng là các vị tù trưởng đã cấp báo cho chàng, vì đã nhiều lần chàng thấy đau nhẹ ở bụng, nhưng TRI THỨC cho chàng uống vài viên thuốc giảm đau là hết; đã nhiều lần chàng thấy mệt mỏi rã rời, nhưng TRI THỨC cho chàng uống vài lon nước tăng lực là khỏe lại; chàng nghĩ vậy là ổn, chắc không có chuyện gì. Giá mà chàng xem trọng bản thân hơn ngoại vật, giá mà chàng lắng nghe các vị tù trưởng của mình hơn những đối tác, thì đâu có thảm kịch ngày hôm nay.
 
Nghĩ vậy, Gia Nam liền trấn tĩnh: “Ta xin lỗi. Vậy quân lính của HỆ MIỄN DỊCH đâu, sao không trừ khử chúng?”
 
HỆ MIỄN DỊCH bước lên bẩm báo: “Lương thực từ triều đình cấp phát, binh lính của thần càng ăn càng yếu còn quân đột biến càng ăn càng khỏe; nguồn nước ô nhiễm từ dòng sông Huyết, binh lính của thần càng uống càng yếu còn quân đột biến càng uống càng khỏe; bầu không khí thiếu ô-xy này, binh lính của thần càng thở càng yếu còn quân đột biến càng thở càng khỏe; vì vậy nên càng ngày binh lính của thần càng yếu còn quân đột biến càng mạnh lên.”
 
“Sao lạ vậy? Chúng là ai? Từ đâu tới? Sao lại có những khả năng phi thường vậy?” Gia Nam trợn tròn mắt hỏi.
 
 “Thần không biết,” HỆ MIỄN DỊCH lắc đầu, “Nhiệm vụ của Thần là tiêu diệt chúng, nhưng hiện nay chúng quá mạnh nên Thần dồn chúng vào những nhà tù KHỐI U để chúng không thể làm hại người khác. Thần nghĩ rằng với điều kiện sống chật chội thiếu ô-xy như vậy thì dần dần chúng sẽ chết, nhưng chúng vẫn phát triển, KHỐI U ngày càng to ra và Thần sắp không cầm cự được nữa. Nếu chúng phá vỡ nhà tù KHỐI U và tràn ra ngoài thì… thì…” HỆ MIỄN DỊCH ấp úng, mặt tái mét đi.
 
“Thì cả vương quốc sẽ bị chúng tiêu diệt, chúng ta cũng sẽ chết!” TRI THỨC tiếp lời của HỆ MIỄN DỊCH một cách lạnh lùng. “Tôi đi nhiều, biết chuyện này đã xảy ra ở một số nước khác, họ gọi vấn nạn này là UNG THƯ.”
 
“Ông nói sao! Ta bị ung thư?” Gia Nam giật mình hoảng hốt. Chàng có nghe nói đến ung thư nhưng không bao giờ nghĩ vương quốc của mình lại bị ung thư, tại sao nó lại xảy ra với mình, chàng có làm gì sai trái đâu! Càng nghĩ chàng càng phẫn nộ, hằn học, uất ức tột độ!
 

LỜI BÀN:

Người ta thường nói rằng cơ thể chúng ta không thể tự phát hiện bệnh ung thư, tôi thì không nghĩ vậy.
 
Nếu ví cơ thể ta như một ngôi nhà thì chúng ta có một con chó giữ nhà “rất thính”, nó có thể phát hiện ra những kẻ lạ mặt xâm nhập vào cơ thể và “sủa” ngay lập tức để cảnh báo cho ông chủ của mình. Vậy mà chúng ta lại thường “bịt miệng” nó lại bằng những liều thuốc giảm đau, lâu dần nó không thèm “sủa” nữa, và chúng ta tưởng rằng nhà không có trộm, và bình thản cho rằng mình đã hết bệnh.
 
Tiếng “sủa” đó chính là những triệu chứng của bệnh như sốt, ho, sổ mũi, hắt hơi… Ví dụ như khi ta ho và hắt hơi là lúc hệ miễn dịch đang cật lực đẩy những vi khuẩn lạ đang cố xâm nhập qua đường hô hấp, khi ta sốt cao là lúc cơ thể đang muốn “nướng chín” nhiều loại vi khuẩn đã xâm nhập vào cơ thể. Những triệu chứng biểu hiện ra ngoài đó chỉ là sự cảnh báo về những bất ổn đang xảy ra bên trong, đáng lẽ chúng ta phải chữa cái nguyên nhân bên trong thì chúng ta lại uống thuốc để “bịt” cái triệu chứng bên ngoài. Lối chữa bệnh đối-chứng-trị-liệu đó đang mở đường cho các bệnh tật thỏa sức âm thầm phát triển trong cơ thể ta. Khi mọi chuyện đã quá muộn thì ta lại ngây thơ cho rằng: “Sao tôi chẳng thấy triệu chứng nào cả!”.
 
Vậy triệu chứng của bệnh ung thư là gì? Mỗi loại ung thư có một triệu chứng khác nhau nhưng nói chung trong giai đoạn ủ bệnh nó hiếm khi gây ra những triệu chứng gay gắt. Vì sao lạ vậy? Đơn giản vì nó là “người nhà” chứ không phải kẻ xâm nhập từ bên ngoài, nên “con chó giữ nhà” của chúng ta không “sủa” một cách quyết liệt. Vì sao tôi lại gọi nó là “người nhà”? Bởi vì tế bào ung thư cũng là những tế bào trong cơ thể bị đột biến chứ không phải là vi khuẩn từ bên ngoài xâm nhập vào. Những cơn đau nhẹ trước khi phát bệnh là do sự phát triển tế bào ung thư đã gây bất ổn cho một chức năng nào đó của cơ thể, và chúng ta không nên chủ quan với những cơn đau nhẹ ấy.
 
Tóm lại, bạn hãy hết sức lắng nghe “con chó giữ nhà” của mình và đừng bao giờ “bịt miệng” nó bằng những liều thuốc giảm đau, kẻo một ngày nào đó nó không thèm “sủa” nữa thì bạn không thể mua một con khác về thay thế đâu.


XEM TIẾP

Nhật ký Gia Nam - phần 2: Phát bệnh

Nhật ký Gia Nam - phần 3: Tâm bệnh

Nhật ký Gia Nam - phần 4: Sinh thiết

Nhật ký Gia Nam - phần 5: Nguyên nhân của ung thư

Hãy LIKE Fanpage để theo dõi những bài viết mới nhất của tôi:
Facebook.com/GiaNam.vn