Năm nay có một người nào đó

Những lời tâm huyết này được học giả Phạm Cao Tùng viết tại Paris, Pháp vào năm 1954 như một lời khích lệ giới trẻ trong nước cần phấn đấu hơn nữa để xây dựng nước nhà.

Gia Nam Gia Nam
Khi tôi hoàn thành dự án ChonNghe.net giúp các bạn trẻ tự định hướng cho cuộc đời mình, tôi định bụng sẽ phải viết một bài dụng lời mạnh mẽ để nói thẳng với các bạn có tư tưởng yếm thế, tự ty rằng: tương lai các bạn phụ thuộc vào sự chọn lựa của bạn hôm nay và sự nỗ lực của bạn ngày mai.
 
Nhưng khi nhớ lại những lời của bậc tiền bối đã nói thẳng với chúng ta cách đây hơn 60 năm, thì tôi thấy không cần phải viết gì nữa, mà chỉ cần nhắc lại để chúng ta có thêm sinh khí cho chặng đường dài phía trước.
 
Những lời tâm huyết này được học giả Phạm Cao Tùng viết tại Paris, Pháp vào năm 1954 như một lời khích lệ giới trẻ trong nước cần phấn đấu hơn nữa để xây dựng nước nhà.
 
***
 
Năm nay có một người nào đó ở trong nước mà tôi với anh chưa từng nghe tên biết tiếng nhưng trong 20 năm nữa sẽ làm Thủ tướng Chính phủ, hoặc Tổng trưởng hay Bộ trưởng.
 
Năm nay có một người nào đó ở Sài Gòn hay Hà Nội, hoặc ở một tỉnh lỵ nhỏ, hiện mới ra trường với hai bàn tay trắng, nhưng trong 20 năm nữa người ấy sẽ là một kỹ nghệ gia có tiếng hoặc một nhà buôn triệu phú.
 
Năm nay có một người nào đó... rất có thể là một người bạn học của anh, mới bước vào trường đại học, nhưng vào năm 1974 anh ta sẽ trở thành một nhà bác học khắp thế giới đều biết tiếng.
 
Năm nay có một người nào đó... hiện đang viết những tin vụn vặt cho một tờ báo vô danh, hoặc đang sống lay lất để viết những bộ tiểu thuyết mà chưa có một nhà xuất bản nào dám nhận in, nhưng vào năm Giáp Dần, tên người ấy sẽ đặng ghi vào lịch sử văn học nước nhà.
 
Thưa anh, tôi không biết lấy số cũng không biết đoán quẻ, nhưng tôi có thể nói một cách chắc chắn với anh rằng. NĂM NAY CÓ MỘT NGƯỜI NÀO ĐÓ... SẼ LÀM NÊN MỘT SỰ NGHIỆP VẺ VANG TRONG 20 NĂM TỚI ĐÂY. Tôi dám quả quyết như thế, vì trong 20 năm tới đây những người hiện nay đang cầm đầu những nghành hoạt động trong nước đã làm xong nhiệm vụ của họ, đã đến tuổi về hưu, thì tất phải có lớp người mới thay thế họ.
 
Và tôi cũng có thể nói thẳng với anh rằng: hiện nay đã có rất nhiều người đang dự bị để lãnh những trách nhiệm cao cả trong xã hội tương lai ấy.
 
Đó là những người hiện đang "GIAM" mình trong vòng học hỏi, đang cặm cụi "TRUI" vào lò những thực tế mới hiểu biết, đang "LIỀU" lãnh thử thách để hành động, đang "NỔ LỰC" vuợt qua mọi khó khăn...
 
Đó là những người "khỏe", "những người đắc lực", những người có nhiều hy vọng để thay thế lớp người ưu tú của nước nhà hiện nay.
 
Còn hạng "tài hoa son trẻ" chỉ biết cười với đùa, xem đời như một trò chơi, hạng "người máy" chỉ biết hành động theo lệnh của người khác mà không biết đẻ ra một sáng kiến nào, hạng "người bông gòn" hay sợ bẹp, không biết nỗ lực, chỉ có thể làm những nấc thang cho hạng người "đắc lực" đạp lên tiến tới để nhận lãnh những trách vụ cao cả mà người đời phải giao phó cho họ.
 
Lẽ phải là thế: vì ở nước nào cũng thế, sự tiến bộ hay chăng là do công trình của những người "đắc lực" những người họat động, dám liều, chịu làm, chứ không phải do những nhà tri thức thuần túy giam mình trong tháp ngà, những người nhút nhát hay sợ thất bại, những người thích nói hơn thích làm.
 
Đây là một ý tưởng có thể giúp một người nào đó... thêm phấn khởi để mạnh bước trên con đường sự nghiệp. Một sự nghiệp mà năm 1974 sắp tới, anh cũng như tôi sẽ đặng thấy lớp khải hoàn.
 
Và biết đâu... một người nào đó là chính là "ANH". Đó là điều tôi mong ước và cầu chúc anh trong dịp năm mới này...